Xin chào các bạn.!
Tôi tên Tú chuyện hôm nay tôi kể cho các bạn ghe là hoàn toàn có thật không qua 1 tý chém gió hay chỉnh sửa nào, rất mong các bạn đừng ném đá mình...:)
Lần đầu tiên viết blog cũng là lần đầu tiền mình nói cho các
bạn ghe những chuyện xẩy ra với mình và hoàn toàn là có thật nếu bạn nào không
tin và không muốn đọc và không muốn ghe thì có thể ra, đừng có ném đá mình là
được. Cái mà tôi muốn kể cho các bạn ghe là chuyện đã xẩy ra với mình cách đây
hơn 1 năm trước, các bạn có tin là có ma và những linh hồn trên đời này không, tôi ghĩ trắc có khoảng
40% là tin còn lại là không tin đúng không vì các b chưa chứng kiến tận mắt,
nhưng đây là chuyện hoàn toàn có thật mình không bịa đặt gì hết…
Các bạn cũng kiên trì nhỷ đã đọc tới đây là đã tin tôi nói
được 5% rồi đó
Tôi nhớ tâm này năm ngoái khi đó tôi mới học năm thứ nhất
đại học quốc gia, tôi trọ ở xuân thủy, Cầu giấy, cùng với 2 chị họ. Năm thứ
nhất tôi mải chơi lắm không biết gì cả,:D, chỉ ăn với ngủ và chơi game thế là
hết…., giờ ghĩ lại mới thấy thật là phí thời gian. Thế nên các bạn nào mà mới
học năm thứ nhất hoặc năm thứ 2 thì đừng chơi như mình nha, năm thứ nhất thì
học hành cũng có vài cái cơ bản thôi bạn nào không muốn học thì có thể đi làm
thêm hay bạn nào đi học thêm càng tốt đừng có chơi như mình rồi lỡ không kịp
đâu…!
Có vẻ hơi lạc để thì phải J , trong vài tháng từ
khi chị em tôi ở cùng nhau ,3 chị e sống
cùng nhau rất bình thường và cũng không có chuyện gì xây ra cả, nhưng tự
nhiên trong thời gian vài ngày gần đây chị.H tôi có thay đổi hơi lạ thường, 1
đêm rồi sang đêm thứ 2 chị tôi hay khóc, tôi nghĩ trắc là chị tôi đi học với đi
làm về mệt nên ngủ mơ như thế tôi cũng
mặc kệ.
Nhưng cách 2 ngày sau khi tôi đi chơi game cùng mấy a cùng
phòng về tầm 11h gì đó, 11h30 thì 3 chị em tôi bắt đầu đi ngủ, ngủ đến 1h thì tự
nhiên chị.H. khóc nên khoảng 5 phút gì đó tôi nói..
-cái chị này mơ ngủ gì mà lạ thế đánh vào người mà không
biết. thế là tôi lại đi ngủ tiếp. Được tầm 5p sau đó, Chị.H lại tự nhiên cười
nên (hihihihihi) tiếng cười như 1 đứa trẻ con ý. Tôi lại đánh vào ng tiếp thấy
chị.H không nói gì tôi đừng bật điện Chị. X và tôi đều tỉnh dậy còn Chị.H vẫn
nằm và đột nhiên Chị.H lại khóc lúc đó tôi và chị.X run mà cảm giác trong phòng
lúc đó lạnh, thấy thế a phòng bên cạnh chạy sang gõ cười bảo Chị.H bị ma đi
đường nhập rồi vì anh ấy là người dân tộc nên a đó biết rõ , a ấy dùng thử cách
giải lấy gạo ném vào ng ném xong chị tôi k khóc nữa và ngủ tiếp, vừa được chưa
đầy 1 phút lại khóc, lúc đó ng tôi run nên và sợ muốn chạy ra phòng khác ngủ
nhờ, nhưng đang định đi tự nhiên Chị.H tôi quát tôi và nói..
- thằng kia vào và tắt điện đi ngủ nhanh nên, tôi sợ và phản
kháng được gì tôi tắt điện và nên giường đi ngủ nhưng tôi lại không nằm cạnh
Chị.H như cũ tôi lại nằm cạnh Chị.X.
-Chị. X là chị của chị.H. trong phòng lúc đó lạnh lẽ lắm các
bạn ak, tôi run nói không nên câu, tay chân lạnh toát người tôi cứ run nên. Còn
Chị.X chị ý cũng sợ nhưng sợ ít, bắt đầu Chị.X hỏi Chị.H..
- Thế ai đang nhập vào em tôi đấy?…và không thấy Chị.H trả
lợi lại, và lại tiếp tục khóc và cười như trẻ con mới lớn chị.X tôi biết người
âm thì phải nịnh ngọt, không được quát mắng, Chị.X cố nhưng vẫn không trả lời
và bắt đầu cứ khóc và cười, và được 1 lúc tự nhiên Chị.H kêu nên ( mẹ ơi mẹ ơi)
và cứ thế.
Chị.X tôi cứ tưởng là bác tôi nhập vào, vì bác tôi mất từ
lúc còn bé và cũng biết cả tên Chị.X tôi nữa nên chị tối nghĩ là bác nhà mình
nhập vào, và Chị.X tôi Bảo để cháu gọi cho mẹ cháu để bác nói chuyện với mẹ
cháu.
Chị.H lại kêu nên—mẹ ơi mẹ ơi cứ thế vừa khóc vừa kêu. Làm
tôi sợ mặt không còn hột máu nào/
Rồi chi.X gọi cho mẹ chị ý để đưa cho Chị.H ghe.
Chị.H nói—mẹ ơi mẹ ơi, con nhớ mẹ..
Nói có mỗi thế và vứt điện thoài vào người Chị.X.
Chị.X thử hỏi và xem có nhận ra tôi và Chị.không, Chị.H
không nói gì tự nhiên tôi mạnh dạn lấy
đèn pin của điện thoại dọi thằng vào mặt Chị.H. tôi không dám nhìn Chị.H t sợ
cái ánh mắt đó, Chị.H tôi quát nên ..
-
mày không phải nhìn tao, t đang nhìn mày đó.
-
Tôi nằm nhanh xuống và đắp chăn kín mít, đôi chân, đôi
tay tôi lạnh hết, ng run lẩy bẩy,.
-
Chị.H bắt đầu gào thét, rồi lại khóc, rồi có lúc cười
khúc kha khúc khích như trẻ con.
-
Đến 2 giờ Chị.H tôi nói
-
Thôi tao đi ngủ đây. Tôi và Chị.X cũng thấy đỡ 1 phần
nào, Chị.X và t tưởng là k còn nhập nữa,và bọn tôi ngủ , đến 3h30. Chị.H tự
dừng dậy bật điện và soi gương và nói.
-
Ù ôi, sao nó lại giống mình thế này và cười, tới lúc
này Chị.X nháy mắt tôi, với ý nói là hồn ma vẫn chưa ra đâu, Chị.X tôi
nịnh(thôi cô cháu mình đi ngủ đi cô).
-
Chị.H nói..
-
Ứ chơi nữa đi ngủ đây mệt rồi.
Thế là Chị.X tắt điện đi ngủ.
Tôi thấy cái sợ lại tiếp diễn với
tôi và Chị.X. chỉ cầu mong tới sang cho nhanh.
Chúng tôi ngủ thiếp lúc nào cũng
không biết, đến sang dậy, t với Chị.X hỏi H là đêm qua có biết gì không, Chị.H
t nói.
-
Đêm qua e biết nhưng không khống chế được bản than, như
có người đang điều khiển ý, và tôi hỏi
thế giờ có làm sao không, chị.H chỉ nói mệt. Lỗi sợ hãi bắt đâu chàn về với 3
chị em tôi…
Các bạn hãy theo dõi blog tâm sự
đêm khuya của tôi để được tôi kể những câu chuyện có thật và đã chưng kiến.và
ai có ý kiến gì thì xin comment bên dưới nha, t sẽ giải đáp mọi vẫn đề thắc
mắc.
Xin tạm biệt các bạn…